Các cô nương ở kỹ viện, nếu làm ăn tốt, một đêm kiếm được đâu chỉ 160 văn. Quả nhiên, có ba cô nương móc tiền ra mua, rồi ngáp ngắn ngáp dài, nói mệt quá rồi, phải về ngủ thôi. Ta đứng ngoài kỹ viện gần nửa canh giờ, thấy ở đây không có hy vọng, chuẩn bị chuyển sang một kỹ viện khác thì lại có hai cô nương ra mua son phấn của ta. Ta mừng rỡ khôn xiết! Một lần là hoàn vốn rồi. Hơn nữa ở nhà ta còn son, ít nhất còn đóng được 5 hộp nữa. Tính ra, ta có thể kiếm được hơn 5 lượng bạc, lại còn có một bộ phục mới và những dụng cụ kia đều có thể tái sử dụng. Ta vội vã về nhà, chỉ hận không thể nhảy cẫng lên.
Đây là lần đầu tiên ta kiếm được nhiều tiền đến thế. Con đường làm giàu đang mở ra trước mắt! Ta vội vàng báo tin vui này cho Cố Yến Thanh, cứ ngỡ hắn sẽ vui mừng như ta, nào ngờ hắn chỉ thản nhiên, không chút cảm xúc. Ta như bị dội một gáo nước lạnh.
19
Nhưng ta nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Ta thay y phục mới, khoác lại bộ đồ cũ, rồi ra chợ mua cân thịt heo với vài quả trứng, sau đó về nhà nấu cơm. Trên mâm cơm, ta định kể cho Cố Yến Thanh nghe chuyện vui, nhưng hắn chẳng mấy để ý. Hình như hắn thật sự không vui. Ta đành cất trả số tiền đã mượn vào hòm. Không ngờ việc buôn bán của ta khấm khá hơn, Cố Yến Thanh lại trở nên lạnh nhạt. Tuy hắn vốn dĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3729997/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.