Ngôi miếu đổ nát và nhà sinh mẫu ta không xa lắm, chỉ cách nhau một nén nhang đi đường, còn có thể nhìn thấy nhà của nhau.
Buổi tối, ta vẫn như cũ bỏ thuốc mê vào trà rồi lặng lẽ ra khỏi cửa.
Ta không dám giở trò với Cô Yến Thanh, hắn cẩn thận và thông minh hơn phụ mẫu ta rất nhiều, nếu uống thuốc mê, hắn nhất định sẽ phát hiện ra.
Đêm khuya thanh vắng, trăng sáng rất đẹp, nhà nhà đều đã ngủ.
Hôm nay Trịnh Què ở nhà một mình uống rượu. Hắn uống rượu tới nửa đêm. Ta ngồi xổm suốt nửa đêm. Cuối cùng hắn cũng ngáp một cái, thổi tắt nến rồi ngủ.
Ngay cả khi ở ngoài nhà, ta vẫn có thể nghe thấy tiếng ngáy như sấm của hắn.
Ta châm lửa, vừa định đốt nhà của hắn thì bị người ta bịt miệng lại.
Khi nào thì có người đến?
Ta toát mồ hôi lạnh, sờ thấy chiếc liềm của mình.
"Suỵt. Đừng động."
Là giọng của Cô Yến Thanh. Ta thoáng an tâm phần nào. Xoay người, ta mượn ánh trăng cùng ánh sáng yếu ớt từ hỏa chiết tử để quan sát hắn. Khuôn mặt hắn lạnh băng, thốt ra: "Bước đi bước này, sẽ không còn đường lui."
Sau đó, trước sự kinh ngạc của ta, hắn nắm lấy tay ta, ném hỏa chiết tử vào đống cỏ khô dễ bén lửa. "Chúng ta đã cùng chung một thuyền." Nụ cười của hắn mang vẻ ma mị. Ta cũng cười đáp lại.
13
Ngày hôm sau, cả làng xôn xao chuyện Trịnh Què đêm qua uống rượu say,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3729994/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.