"Ông, làm sao vậy?" Tiểu Khôn nghe được tiếng khóc bên ngoài thì vội vàng chạy ra, nhìn thấy ông già Viên được Mạnh Giang Thiên đỡ đang khóc lợi hại, chạy tới đỡ ông, cảnh giác nhìn Mạnh Giang Thiên.
Nhưng cũng chỉ là cảnh giác nhìn, tuy rằng thời gian tiếp xúc không dài, nhưng trực giác Tiểu Khôn cảm thấy, Mạnh Giang Thiên cũng không phải người xấu.
"Không có việc gì, là ông sai sót." ông già Viên lau nước mắt, ngượng ngùng nhìn Mạnh Giang Thiên.
Mạnh Giang Thiên giật giật khóe miệng cười, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu Khôn, anh Tiểu Thiên đưa tiền lương của ông trước, bây giờ chúng ta có mười vạn giá trị cống hiến."
"Mười vạn! Chúng ta có nhiều tiền như vậy sao?" Tiểu Khôn nhìn thẻ thân phận của ông, ánh mắt trừng to như chuông đồng.
Có trời mới biết, hắn muốn kiếm tiền cỡ nào, cho dù chỉ có một vạn cũng đủ cho cả nhà bọn họ chi tiêu một tháng.
"Đây là tiền lương mà anh Tiểu Thiên đưa trước cho ông, tiền lương của cháu phải một tháng sau mới có. Một tháng này, chúng ta nhất định phải dụng tâm giúp anh Tiểu Thiên trồng trọt, biết không?"
"Cháu biết, anh Tiểu Thiên, cảm ơn anh, tôi nhất định sẽ dốc hết toàn lực, chăm sóc tốt ruộng đất của anh." rốt cuộc Tiểu Khôn nở nụ cười với Mạnh Giang Thiên, cười đến mặt trời tràn đầy hy vọng.
"Được, cậu có lòng tin như vậy thì ruộng đất của tôi liền giao cho cậu. Đại gia Viên, hai người nghỉ ngơi đi, tôi đi mua chút vật liệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-tan-the-toi-duoc-ban-trai-cu-cuu/2462124/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.