Ngay sau đó, Tô Lương chậm rì rì chạy ra giữa lớp học.
Hay là chạy một hai phút thôi rồi nghĩ cách để bạn nhỏ Lục Tiểu Phàn dẫm trúng đuôi mình chứ nhỉ? Tô Lương nghĩ thầm, dù sao người trưởng thành cũng không thể nghiêm túc thi đấu với bọn nhóc vầy được……
Ai ngờ mới chỉ trong chớp mắt, lúc Tô Lương ngẩng đầu lên thì đã không thấy bóng dáng Lục Tiểu Phàn đâu nữa rồi.
“?!”
Lại sau đó, Tô Lương liền cảm thấy phía sau mình hơi hơi trầm xuống.
Cái đuôi hồ ly xinh đẹp, xoã tung, mềm mụp pặc một tiếng bong ra.
“……”
Tô Lương khiếp sợ quay đầu, vô cùng ngạc nhiên nhìn nhóc con rắn độc kia vừa dẫm lên đuôi mình.
Nhóc này đứng sau mình lúc nào vậy? Là người mang gen mèo rừng, thị lực của Tô Lương đã tốt hơn người bình thường rất nhiều rồi, nhưng vừa rồi cậu thật sự hoàn toàn không thấy Lục Tiểu Phàn hành động khi nào.
Mà giờ khắc này, nhóc rắn độc nào đó hoàn toàn không có ý thức được mình đã khiến nội tâm thầy giáo chấn động, lần đầu tiên chơi trò chơi, nhóc gắt gao banh mặt, cố kìm ném cảm xúc, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh.
Bé Tiểu Phàn ngẩng đầu nhìn Tô Lương, sau đó nói: “Thầy Tiểu Lương, sau đó thì sao?”
Nhóc còn đang chờ nhiệm vụ tiến thêm một bước đây.
Tô Lương: “……”
Nhóc con có tinh thần lực siêu cường cùng gen đẳng cấp cao đúng là khó dạy ghê.
“Thật là lợi hại nha ——”
Bên tai Tô Lương cùng Lục Tiểu Phàn bỗng nhiên truyền đến hô nho nhỏ đầy sùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-song-lai-tro-thanh-omega-thien-menh-cua-chu-cua-tra-cong/383946/chuong-107.html