KHÔNG GẶP MẶT VẪN LÀ TỐT HƠN
“Lão Tạ hỏi mày chuyện Phùng Thuần làm gì?” Vu Chi Hằng hỏi Luật Vận.
Luật Vận: “Mặc dù Phùng Thuần không có thành tích bằng mày nhưng cũng là học sinh giỏi nhất lớp. Cậu ấy đột ngột bỏ đi, lão Tạ chưa kịp hỏi lý do thì phải hỏi tao, người đã thân thiết với cậu ấy nhất trước khi cậu ấy đi.”
“Khi lão Tạ hỏi, tao mới nhận ra, người giữ gìn tình bạn giữa ba chúng ta lại là tao. Nếu không có tao, với tính cách của mày với cậu ấy thì đã sớm không nói chuyện với nhau nữa rồi.”
Vu Chi Hằng im lặng, cũng không đến mức như vậy. Việc giao tiếp giữa hắn và Phùng Thuần giảm đi là sau khi Luật Vận trở về từ cuộc thi đã nói ra những lời không đâu, lý do cơ bản nhất lại đang ở ngay trước mắt hắn, mà người đó lại không nhận ra.
Nhưng hắn vậy mà cảm thấy mình nghe được hàm ý nếu không có cậu ta thì cái gia đình này đã sớm tan nát từ miệng Luật Vận.
“Đi thôi, đừng nghe cái tên điên này nói nữa.” Vu Chi Hằng che hai tai Trình Lạc Sơ, không cho cậu nghe Luật Vận nói.
Luật Vận nghe Vu Chi Hằng nói vậy lập tức nổi giận, đuổi theo sau hai người, “Này, câu này của mày có ý gì!”
Vu Chi Hằng: “Không có ý gì, chỉ nói cho vui thôi.”
Luật Vận tức giận đuổi theo phía sau hai người, cậu ta vẫn không ngừng lảm nhảm, cuối cùng đến quán thịt nướng vẫn chưa ngừng lại.
Vu Chi Hằng chuyển menu cho phục vụ đứng bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-song-lai-toi-tro-thanh-con-cho-liem-cua-vo-toi/4704645/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.