THUỐC MỠ GIẢM NGỨA
Sau khi Văn Thiên buông tay cậu ra, Trình Lạc Sơ lúng túng rút tay về, nhỏ giọng nói, “Cậu biết đấy, tôi hơi bị cận thị nhẹ.”
Văn Thiên hừ một tiếng, “Tôi làm gì biết chuyện đó.”
“Ui, tôi sai rồi mà, tha lỗi cho tôi đi.” Trình Lạc Sơ nắm lấy tay Văn Thiên lắc lắc, “Tôi chỉ vì quá phấn khích nên nhìn nhầm thôi mà.”
Văn Thiên rút tay ra, khoanh tay nhìn cậu, tặc lưỡi, “Tôi nhớ trước khi khai giảng, có nhiều tin đồn về cậu lắm. Nào là bá chủ trường học, nào là chặn đường đánh người sau giờ tan học, thậm chí còn có tin cậu đánh người đến mức phải nhập viện nhưng họ không dám báo cảnh sát. Vậy mà bây giờ cậu lại biến thành một người biết làm nũng thế này à?”
Trình Lạc Sơ nghe xong liền không phục, đập tay lên bàn, “Ai làm nũng chứ?”
“Cậu không phải à?” Văn Thiên nhếch môi hỏi lại.
Nhìn Trình Lạc Sơ sắp nổi giận, Văn Thiên mới ngừng đùa.
“Thôi nào, tôi chỉ đùa thôi, sao cậu lại nổi đóa lên thế.”
“Cái so sánh gì mà kỳ cục vậy?! Ai lại nói tôi nổi đóa chứ!” Trình Lạc Sơ tức đến phát điên.
Vừa rồi người tức giận là Văn Thiên, nhưng giờ thì đã đảo ngược lại.
Văn Thiên quay lưng không nhìn cậu nữa, đi tới ngăn kéo lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Ngay khi mở hộp, một mùi hương hoa dịu nhẹ lập tức lan tỏa khắp nơi.
Hương thơm rất dễ chịu, không phải kiểu ngọt ngào như nước hoa dành cho nữ.
Văn Thiên chấm ngón tay vào hộp, xoay một vòng, rồi bôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-song-lai-toi-tro-thanh-con-cho-liem-cua-vo-toi/4704643/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.