NHƯNG MÀ CẬU ĐÃ QUÊN
Bà có chút muốn giữ lại, nhưng vừa quay người lại, điều bà nhìn thấy là cảnh Vu Chi Hằng và Trình Lạc Sơ đang thân mật đội mũ bảo hiểm bên nhau. Những cảm giác áy náy cuối cùng đối với con trai bà hoàn toàn biến mất.
Bà cau mày khó chịu, kéo cô gái bên cạnh – người vừa tò mò về Trình Lạc Sơ – rồi quay lưng rời đi.
“Cô Trình, anh trai lúc nãy là ai vậy ạ?” Cô gái hỏi.
Mẹ Trình nhíu mày, khó chịu đáp: “Cô không biết cậu ta.”
“Ơ?” Cô gái ngạc nhiên, thầm nghĩ, nếu không biết thì sao anh ấy lại nói chuyện với bà? Hơn nữa, khi thấy anh ấy quay lưng đi, phản ứng đầu tiên của bà là định giữ lại mà. Không những vậy, mắt của hai người còn giống nhau đến lạ, bà đang lừa ai chứ!
…
Vu Chi Hằng lái xe mô tô xuyên qua khu vực hoang vắng xung quanh trường học. Dù là khu vực gần trường nhưng nơi đây vẫn có người phạm pháp, đánh nhau và trộm cắp.
Đến khi vào trung tâm thành phố, không được đi mô tô nữa, Vu Chi Hằng đỗ xe trong bãi xe chuyên dụng rồi kéo Trình Lạc Sơ vào một trung tâm thương mại. “Sao định vị lại ở chỗ đó?”
Trình Lạc Sơ cảm nhận ánh mắt dò hỏi của Vu Chi Hằng, cậu ngoảnh đầu đi, bướng bỉnh không nói lời nào. Vu Chi Hằng thở dài. Một khi cậu bướng lên, dù có mười con bò cũng không kéo lại được.
Thấy cậu không muốn nói, hắn cũng không ép, đành tạm thời bỏ qua.
“Thôi được rồi, cậu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-song-lai-toi-tro-thanh-con-cho-liem-cua-vo-toi/4704639/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.