KHÔNG KỲ THỊ NHƯNG CŨNG KHÔNG ỦNG HỘ
“Trình Lạc Sơ, chẳng phải cậu vừa hỏi tôi có phải là người lan truyền tin đồn không?” Nam sinh nằm dưới đất đột nhiên mở miệng.
“Đúng vậy, là tôi đấy. Mấy kẻ đồng tính các cậu đáng chết, thật kinh tởm. Tại sao hai đứa đồng tính chết tiệt như các cậu vẫn còn sống trên thế giới này? Tại sao nhà cậu nghèo mà vẫn được thầy cô quan tâm? Tại sao chỉ cần cậu cố gắng một chút là điểm số của cậu lại tăng vọt?”
Ánh mắt cậu ta nhìn Trình Lạc Sơ đã thay đổi từ lâu, tràn đầy sự ghen tị và căm hận.
Dù ánh mắt đó không trực tiếp nhắm vào Vu Chi Hằng mà là vào Trình Lạc Sơ đứng phía sau hắn nhưng Vu Chi Hằng vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.
“Cậu ghen tị với sự tiến bộ của cậu ấy nhưng cậu đã bao giờ thực sự cố gắng chưa?” Vu Chi Hằng nhíu mày nói.
“Sao tôi lại không cố gắng? Tôi đã ngày đêm làm bài tập, tại sao vẫn không thể vượt qua Trình Lạc Sơ?”
Vu Chi Hằng lạnh lùng cười, ánh mắt trở nên băng giá, “Cậu thực sự đã cố gắng sao? Nỗ lực của cậu có lẽ chỉ là từ miệng cậu mà ra thôi, phải không?”
Nam sinh bị Vu Chi Hằng phản bác đến không thốt nên lời.
“Ba em bên kia! Các em đang làm gì thế?! Không được đánh nhau!!!”
Từ xa, một thầy giáo hơi mập, đầu trọc cùng với vài người bảo vệ chạy nhanh về phía họ.
Nam sinh nằm trên đất nghe thấy tiếng ông thầy liền ngồi dậy, cúi đầu tỏ vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-song-lai-toi-tro-thanh-con-cho-liem-cua-vo-toi/4704633/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.