EM KHÔNG THÍCH CON TRAI
“Chỉ là tớ cảm thấy hơi mệt, muốn thay đổi môi trường sống thôi.” Phùng Thuần nói.
Luật Vận nắm chặt lấy cánh tay của Phùng Thuần, giọng đầy van xin: “Tớ thật sự không hiểu nổi. Nếu tớ có làm gì sai, cậu nói cho tớ biết đi, được không? Tớ sẽ sửa đổi mà. Nếu cậu đi rồi, tớ phải làm sao đây?”
Phùng Thuần gỡ tay Luật Vận ra khỏi cánh tay mình: “Cậu không làm sai gì cả. Dù tớ đi rồi, cậu vẫn có thể sống rất tốt mà.” Dù sao, cuộc sống của cậu không thiếu tôi.
Phùng Thuần quay người bước vào lớp học, cũng là cố tình không muốn nhìn thấy gương mặt đáng thương của Luật Vận, cậu ta sợ rằng chính mình sẽ mềm lòng.
…
Trình Lạc Sơ vừa bước vào lớp thì phát hiện quanh bàn học của mình có một nhóm người tụ tập. Một số người thậm chí không ngại thầy cô, công khai lấy điện thoại ra chụp hình bàn của cậu.
Khi cậu bước vào, lớp học vốn ồn ào đột nhiên im lặng. Gần như tất cả mọi ánh mắt đều hướng về phía cậu khiến cậu cảm thấy rất kỳ lạ.
Khi Trình Lạc Sơ tiến về bàn của mình, đám người tụ tập xung quanh tự động nhường đường. Những ánh mắt đầy khinh miệt, ghê tởm và không thể tin nổi cứ bám theo cậu, khiến Trình Lạc Sơ có một dự cảm chẳng lành.
Không phải chuyện sắp xảy ra, mà là đã xảy ra.
Khi Trình Lạc Sơ nhìn thấy trên bàn và ghế của mình bị viết đầy những dòng chữ như ‘Đồng tính thật kinh tởm’, đầu óc cậu như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-song-lai-toi-tro-thanh-con-cho-liem-cua-vo-toi/4704631/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.