KHÔNG ĐƯỢC
Chớp mắt, hai ngày cuối tuần lặng lẽ trôi qua. Phần lớn học sinh đều cảm thấy mình chỉ vừa nhắm mắt một chút nhưng khi mở mắt ra thì đã đến thứ Hai rồi, rõ ràng là chẳng làm được gì cả.
Sáng thứ Hai, còn khoảng nửa tiếng trước khi vào lớp, Trình Lạc Sơ bước vào lớp với dáng vẻ mệt mỏi. Đầu gối vừa chạm vào ghế là cậu đã ngã phịch xuống chiếc ghế vẫn còn hơi lạnh.
Lúc này, bạn cùng bàn của cậu đang cúi đầu, điên cuồng làm nốt đống bài tập của hai ngày cuối tuần với tốc độ nhanh nhất có thể.
Thấy Trình Lạc Sơ vừa vào lớp đã gục xuống bàn ngủ, cậu bạn lập tức sốt sắng: “Anh Trình! Đừng ngủ vội! Trước tiên cậu phải làm hết bài tập đã, đặc biệt là tiếng Anh! Nếu cô biết cậu chưa làm, cô chắc chắn sẽ kiếm chuyện với cậu đó!”
Trình Lạc Sơ bị cậu bạn vừa lắc vừa nói làm phiền, cậu cảm thấy khó chịu nên bèn hừ một tiếng. Cậu mệt mỏi đến mức sắp chết ngất đi rồi.
Từ hồi tiểu học, cậu đã có một thói quen: hễ gặp bài nào chưa giải được, cậu sẽ kiên trì làm đến khi giải được mới thôi. Những bài tương tự cũng thế, cậu sẽ học hết cho đến khi nắm chắc thì mới dừng lại.
Thói quen này đã theo cậu đến tận bây giờ.
Cậu biết đây là một thói quen không tốt nhưng một khi đã bắt đầu thì rất khó dừng lại. Dù có nhận ra, cậu cũng sẽ chọn cách phớt lờ vấn đề này.
“Đừng ồn nữa, để tôi ngủ một chút.”
“Anh Trình…..”
“Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-song-lai-toi-tro-thanh-con-cho-liem-cua-vo-toi/4704623/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.