CẬU KHÔNG HIỂU GÌ CẢ
Gió mát thổi qua, ánh trăng chiếu lên gò má Trình Lạc Sơ, xung quanh rất yên tĩnh, thậm chí xe cộ qua lại cũng ít ỏi, hai người không nói gì, chỉ có tiếng máy xe rền rền.
“Vu Chi Hằng, cậu thật sự không cần phải lôi kéo tôi như vậy, tôi sẽ tự chịu trách nhiệm cho tương lai của mình.” Trình Lạc Sơ đột nhiên lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Vu Chi Hằng không dừng xe, hắn làm như không nghe thấy gì, im lặng một hồi lâu không trả lời.
Cho đến khi đến khu chung cư nơi Trình Lạc Sơ ở, xe dừng lại hắn mới nhìn cậu trai đứng đối diện và hỏi với giọng khàn khàn, “Cậu nói sẽ chịu trách nhiệm cho tương lai là gì? Là không đậu đại học rồi tiếp tục làm ở quán bar bán rượu à?”
“Hay là cậu muốn đi giao đồ ăn?”
“Tôi…..”
Vu Chi Hằng cắt ngang, “Bệnh của em trai cậu cần tiền để chữa trị, vậy cậu thì sao? Tôi đã xem qua điểm thi của cậu từ tiểu học, trung học cơ sở cho đến kỳ thi cấp 3, đều là học sinh đứng đầu.”
“Cậu vì em trai cùng mẹ khác cha mà từ bỏ tương lai của mình để kiếm tiền chữa bệnh cho cậu ta, thật sự đáng giá sao? Cậu muốn cứu cậu ta, nhưng ai sẽ cứu cậu?”
Xung quanh là một khu vực vừa cũ vừa bẩn thỉu và lộn xộn, thùng rác đặt ngay bên cạnh cánh cửa không ai trông coi nhưng rác vẫn bị vứt ra ngoài.
Vì không ai đến dọn dẹp, xung quanh phát ra mùi hôi thối, mùi thực phẩm thối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-song-lai-toi-tro-thanh-con-cho-liem-cua-vo-toi/4704605/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.