CHÚNG TA CÓ QUEN BIẾT NHAU KHÔNG?
Trình Lạc Sơ nghĩ rằng sự cố lần này chỉ là một sai sót nhỏ, không cần phải học bù. Tuy nhiên, Khương Điềm vẫn kiên quyết khuyên nhủ, cuối cùng cậu mới đồng ý.
Nhìn xuống đôi giày đã hơi bạc màu, cậu nghĩ, ‘Cứ ra khỏi văn phòng rồi giải thích rõ với Vu Chi Hằng cũng được.’
Thấy cậu đã đồng ý, Khương Điềm cho phép cậu rời khỏi văn phòng.
Lão Tạ thấy Vu Chi Hằng phiền phức nên bảo hắn quay lại lớp học.
Nhưng Vu Chi Hằng làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội tiếp xúc với Trình Lạc Sơ được? Ngay khi cậu ra khỏi văn phòng và đóng cửa, Vu Chi Hằng lập tức nhanh chóng theo sau như một chú chó con.
Trình Lạc Sơ đang suy nghĩ thì bất ngờ bị tiếng bước chân phía sau làm cho giật mình.
“Trình Lạc Sơ, khi nào chúng ta bắt đầu học bù?” Vu Chi Hằng hỏi, bám sát phía sau.
“Chờ một chút, để tôi xem điện thoại đã.” Trình Lạc Sơ nói, rút điện thoại ra, không biết đang lướt nhìn cái gì.
Trình Lạc Sơ cao đến bả vai của Vu Chi Hằng nên khi cậu cúi xuống, cái gãy trắng nõn lập tức đập vào mắt của hắn.
Đột nhiên, Vu Chi Hằng cảm thấy khô miệng, những kỷ niệm về những gì họ đã trải qua cùng nhau___trên giường, trên sofa, trong xe, tất cả đều hiện lên trong đầu hắn.
“Ừm….. tôi có việc làm thêm vào cuối tuần, không cần cậu dạy thêm cho tôi đâu.” Trình Lạc Sơ ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn.
Thấy đôi mắt trong sáng của Trình Lạc Sơ, Vu Chi Hằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-song-lai-toi-tro-thanh-con-cho-liem-cua-vo-toi/4704602/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.