Trương Cảnh Hoán đưa Ngọc Tế trở về văn phòng.
"Là Luyện Hồn Thuật."
Văn phòng không có người ngoài, Quỷ Vương bò ra từ cổ áo Ngọc Tế, đứng ở trên đầu vai Ngọc Tế đột nhiên mở miệng.
Âm thanh trầm thấp mang theo vụn băng.
Thông qua khế ước, Ngọc Tế cảm giác được nội tâm Quỷ Vương phập phồng không tĩnh, mang theo nhàn nhạt lửa giận.
Trương Cảnh Hoán kéo ghế ra chuẩn bị ngồi xuống, liền thấy vật trang sức Quỷ Vương ở trước mặt hắn lăng không cất bước. Chân Trương Cảnh Hoán run lên, thiếu chút nữa ngồi xuống đất.
Trương Cảnh Hoán đỡ lấy cạnh bàn, nuốt nuốt nước miếng, run run rẩy rẩy che lại tam quan sắp đổ nát của mình, hỏi Ngọc Tế: "Cậu...... Mèo đen của cậu đâu? Đây là......?"
Còn biết nói nữa......
Miêu Ương dựa vào tường, đôi mắt to tròn liếc nhìn Trương Cảnh Hoán một cái, lười biếng trả lời: "Ở đây này, meo~"
Tay Trương Cảnh Hoán run lên, hộp bút rơi lộp bộp xuống bàn, bút trong đó rầm một cái văng đầy khắp bàn.
Tam quan của Trương Cảnh Hoán đã hoàn toàn nát.
Miêu Ương phụt cười: "Trương cảnh sát, anh thật hài hước."
Ngọc Tế chỉ vào Quỷ Vương, rất nghiêm túc mà giới thiệu: "Đây là Quỷ Vương Minh giới, bạn lữ khế ước của tôi, gọi tắt là lão công."
"Rầm"
Trương Cảnh Hoán cuối cùng vẫn làm đổ ghế dựa.
Miêu Ương thấy đôi mắt hồng hồng của Trương Cảnh Hoán đang hoài nghi nhân sinh, quay đầu nhìn về phía Quỷ Vương, nói sang chuyện khác: "Ngài nói, Luyện Hồn Thuật?"
Quỷ Vương vân đạm phong khinh nói: "Hơn 3000 năm trước, thời điểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-quy-vuong-bi-dung-phong-an/653683/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.