Một vòng người vây quanh đại sảnh to như vậy lại yên tĩnh đến nỗi một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.
Ngọc Tế nhìn biểu tình của đám người xung quanh hoặc thương hại hoặc sợ hãi hoặc khinh thường, lập tức không thú vị, xoay người rời đi.
Không có bất luận kẻ nào ngăn cản.
Tới gần giữa trưa, Ngọc Tế ở dưới lầu gọi đồ ăn mang về.
Trong lúc chờ đóng gói, Ngọc Tế nghe được mấy bác gái trung niên đang ríu rít nói chuyện phiếm.
"Ai ai, các bà đã nghe gì chưa, buổi sáng hơn 10 giờ hôm nay, tại tiểu khu 13 phát hiện có người cắt cổ tay tự sát! Máu kia ư, còn xuyên qua khe cửa chảy đầy ngoài hành lang cơ!"
"Sao không biết, tôi sống ở tầng dưới nhà bọn họ đấy, nửa giờ trước vợ của tên kia đến đưa thi thể đi, trong nhà toàn là máu cũng chưa dọn được, xui không thể tả!"
"Nghe nói một tháng trước hắn tốn nhiều tiền mua một cây cung, lúc sau trong nhà nháo quỷ, người cũng bắt đầu hậm hực, mấy ngày hôm trước bà lão bên đấy còn bị khắc chết! Trong đám nghiệp chủ có người nói cây cung kia sát khí quá nặng, bảo hắn mau ném cung đi, hắn lại không chịu nghe."
"Bà lão kia đã chết ư? Sao lại không nghe thấy động tĩnh gì nhỉ?"
"Đưa đi kết âm hôn, là lão bản của một công ty lớn, nghe nói cô con dâu kia kiếm được không ít tiền từ họ, mang theo đứa nhỏ dọn vào một căn nhà lớn cơ!"
"Vậy mới nói, loại đồ cổ giết người này thực tà khí,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-quy-vuong-bi-dung-phong-an/653673/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.