Tác giả: Nhất Tràng Đông Vũ
Edit: Nguyệt Ảnh
Đế đô, rạng sáng 1 giờ rưỡi, đêm còn rất sâu.
Trên bầu trời, điểm điểm sao trời cùng ánh trăng bị mây đen âm u bao phủ, tiếng sấm nặng nề vang lên phía chân trời, ầm ầm ầm, ầm ầm ầm, nặng nề mà áp lực.
Bên ven hồ nhân tạo tinh xảo, cây cối cao to rậm rạp xanh um tươi tốt, trên cây cành lá xum xuê, không chút lay động.
Không khí ẩm ướt, không có gió.
Cửa sổ sát đất của biệt thự bên hồ lộ ra ánh đèn mờ nhạt, rơi trên mặt hồ, phản xạ ra từng điểm ánh sáng, lại xuyên không thấu tầng lá cây trùng điệp kia.
Trong rừng cây cao lớn, ánh sáng âm u.
Ban đêm không có gió, nhưng chỗ sâu trong rừng lại như có thứ gì đó bay tới bay lui, cùng với tiếng cười khẽ và hơi thở thô suyễn.
"Hồng hộc......"
Ban đêm không gió có chút oi bức ẩm ướt, cho dù là áo sơ mi cao cấp trị giá mười mấy vạn, bị mồ hôi làm ướt dán ở trên người cũng dính dính nhớp nhớp làm người ta khó chịu.
Nhưng người đang ra sức chạy nhanh lại không rảnh lo mấy chuyện đó.
Mồ hôi to như hạt đậu từ cái trán chảy xuống, sau đó lăn vào trong đôi mắt, khiến đôi mắt cày xè.
Nhưng thanh niên cũng không dám dừng bước chân lại để lau đôi mắt.
Hắn không dám, cũng không thể!
Nhưng là, thật sự quá mệt mỏi.
Hai cái đùi giống như bị rót chì, nặng đến sắp nâng không lên nổi. Chiếc quần tây sang quý đến độ có thể cho một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-quy-vuong-bi-dung-phong-an/653661/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.