Nhớ lại thái độ của phụ hoàng đối với Chiêu Dương, ta âm thầm cầu nguyện, phụ hoàng biết chuyện này, đã sớm có chuẩn bị.
Ta muốn bước tới an ủi mẫu hậu, nhưng bây giờ ta phải ở cạnh Chiêu Dương.
Như vậy, ta mới có cơ hội ra tay bất ngờ, khống chế nàng làm con tin.
Mẫu hậu hối hận không thôi, trừng mắt oán hận nhìn Chiêu Dương: "Hoàng thượng nhất định sẽ tru di cửu tộc nhà các ngươi!" . Đam Mỹ H Văn
Chiêu Dương cười càng thêm điên cuồng: "Ông ta hiện giờ tự thân còn khó bảo toàn, cái ngai vàng kia nên đổi sang cho vương gia nhà ta ngồi, còn ta sẽ là hoàng hậu của chàng."
"Ý ngươi là Cố Phỉ?"
"Hắn ta chỉ là quân sư của vương gia mà thôi."
Nói xong, Chiêu Dương đột nhiên tiến đến gần mẫu hậu.
Nhìn thấy nàng ta muốn bất lợi cho mẫu hậu, ta nhanh chóng rút cây trâm cài trên tóc xuống, kề vào cổ họng Chiêu Dương.
Chiêu Dương vô cùng kinh hãi, uy h.i.ế.p ta: "Chiêu Nhân, ngươi dám động vào ta, ngươi nhất định sẽ c h ế t không có chỗ chôn thân."
"Vậy thì cùng chờ xem ai c h ế t trước!" Ta nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ một.
Dùng sức đẩy cây trâm về phía trước một chút, trên cổ Chiêu Dương lập tức chảy máu.
Nàng ta sợ tới mức mặt mày trắng bệch, nói: "Đừng g i ế t ta, ta có thể bảo đảm ngươi sẽ không c h ế t."
Ta liếc mắt nhìn tên thị vệ kia, đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-phu-hoang-thuc-tinh/3575413/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.