Sau khi được ban hôn, Trình Tử Nghiêu được giao một chức quan nhàn rỗi.
Triều đại này có quy định, phò mã không được nắm giữ thực quyền.
Trình Tử Nghiêu nói, có thể cùng ta bình bình an an sống hết quãng đời còn lại, hắn đã mãn nguyện rồi.
Có câu nói này của hắn, ta cái gì cũng không sợ nữa.
Các vị công chúa lại hẹn ta cùng nhau đi chơi.
Đều là tỷ muội ruột thịt, ta cũng không tiện từ chối mãi.
Chiêu Hoa đề nghị, đến hồ cá chép cho cá ăn.
Ta lập tức nhớ đến một đoạn tình tiết trong tiểu thuyết.
Hồ cá chép được xây dựng hàng rào thấp để tiện cho các chủ tử trong cung cho cá ăn.
Khi chúng ta đang cho cá ăn, không biết ai đã đụng trúng ta, ta độc ác kéo Chiêu Dương đang đứng bên cạnh cùng rơi xuống hồ.
Phụ hoàng nói ta trời sinh tính tình ngang ngược, mẫu hậu nói ta không hiểu đạo hiếu.
Ta bị cảm lạnh một trận, không có ai đến thăm.
Nghe nói phụ hoàng muốn ban hôn cho Chiêu Dương và Cố Phỉ, ta liền cố ý gây sự tìm c h ế t.
Không chỉ mất hết mặt mũi, mà còn bị phụ hoàng và mẫu hậu trách phạt nặng nề.
Nghĩ đến những miêu tả trong cuốn tiểu thuyết kia, ta không khỏi rùng mình một cái.
Đến hồ cá chép, các vị công chúa tranh nhau chen lấn cho cá ăn, ta thì trốn thật xa.
Chiêu Dương đi đến gần ta, dịu dàng hỏi: "Sao Chiêu Nhân hoàng tỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-phu-hoang-thuc-tinh/3575410/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.