Phụ hoàng không ban hôn cho Chiêu Dương và Cố Phỉ.
Đương nhiên, cũng không ban hôn cho ta.
Chuyện chọn phò mã, cứ thế bị gác lại.
Ngày Chiêu Hoa hết bị cấm túc, Chiêu Dương hẹn các vị công chúa cùng nhau đi chơi đánh cầu.
Còn chưa kịp nghĩ ra lý do để từ chối, thì phụ hoàng đã phái người đến gọi ta qua.
Vừa hay, giúp ta giải quyết được rắc rối này.
Trong tiểu thuyết, có một lần Chiêu Dương hẹn mọi người cùng nhau đi đánh cầu, ta cưỡi ngựa đụng trúng Chiêu Hoa, khiến Chiêu Hoa bị thương ở chân, phải tĩnh dưỡng mất ba bốn tháng.
Từ đó về sau, danh tiếng kiêu căng ngạo mạn của ta lan xa.
Ta vui vẻ đến ngự thư phòng gặp phụ hoàng.
"Công chúa, hoàng thượng và các vị đại nhân đang nghị sự, công chúa cứ chơi ở gần đây đi."
Lý công công vừa nói, vừa chỉ cho ta chiếc ghế nằm và chiếc bàn nhỏ bày đồ ăn nhẹ ở bên cạnh.
Ta giật giật khóe miệng, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy ghế nằm ở bên ngoài ngự thư phòng.
Ta suy nghĩ một chút, hỏi: "Lý công công, gần đây phụ hoàng có gì kỳ lạ không?"
Lúc đầu, Lý công công không chịu nói, bị ta quấn lấy hỏi dồn, ông ấy nhìn trái nhìn phải, do dự nói:
"Gần đây, thỉnh thoảng hoàng thượng lại há miệng ra, nhưng lại không nói gì, sau đó thì thở dài hoặc là lộ vẻ bực bội."
Ta mặt đầy dấu chấm hỏi.
Chẳng lẽ phụ hoàng có chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-phu-hoang-thuc-tinh/3575407/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.