Lục Dư không nghĩ cái nách hoại tử của Phó Vân Triều một ngày nào đó sẽ bớt thâm, cho nên khi nghe thấy câu 'Vậy A Dư thích Phó Vân Triều nào? Phó Vân Triều trong ảnh, hay Phó Vân Triều bên cạnh em?' Lục Dư hoàn toàn không bị lừa.
Anh muốn lừa cậu nói mình thích anh.
Lục Dư ban tặng cái liếc nhìn lạnh lẽo cho nam nhân, dùng biểu cảm nói cho đối phương biết rằng cậu hiểu được cái mưu hèn kế bẩn nhỏ nhen của người kia. Nhưng Phó Vân Triều ngay cả khi hiểu rõ cũng không lộ ra vẻ bối rối, chỉ nhếch môi lên, cười một cách ý vị.
Anh thậm chí còn nhẹ nhàng đặt tay lên tay Lục Dư, dùng lòng bàn tay mềm mại dán lên ngón tay Lục Dư, chiếc nhẫn khảm hồng ngọc nổi bật dưới ánh đèn, trông vô cùng lộng lẫy.
"A Dư không trả lời sao?"
Khoảnh khắc tiếp theo, Lục Dư hỏi anh: "Vậy, anh thích tôi bây giờ hay thích tôi của trước kia?"
Phó Vân Triều sững sờ giây lát.
Không ngờ Lục Dư lại hỏi anh câu hỏi tương tự. Nhưng khi anh phản ứng được lại không khỏi cười khẩy. Những ngón tay lành lạnh ôm lấy cổ tay mảnh khảnh của người thanh niên, Phó Vân Triều nhướng mày thản nhiên nói: "A Dư, tôi thực sự không biết em của trước kia như thế nào. Chúng ta càng không có thời gian và cơ hội để gần gũi với nhau"
Nếu ngay cả việc gần gũi với nhau còn chẳng có, thì làm sao có thể nói đến chuyện thích hay không thích được?
Lục Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-nha-ma-tro-thanh-ke-van-nguoi-ghet/3552468/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.