Phó Vân Triều cảm thấy bản thân đã hiểu thêm một chút về tính cách của Lục Dư.
Thanh niên trông lạnh đạm khó gần, thật ra bên trong chút tính tình nhỏ nhen lại không thiếu. Nhưng bộ dạng đối phương mang thù, Phó Vân Triều ngoại trừ bất đắc dĩ còn có một tia buồn cười, anh không khỏi gật đầu kìm nén, khuỷu tay chống đỡ tay vịn xe lăn, trong mắt thích ý mà hỏi cậu: "Vậy khi nào Lục thiếu tính mang tôi đến hung trạch Kỳ Sơn chơi đây? Tôi thật sự rất tò mò rằng vì cái gì mà em đối với ngôi biệt thự đó lại đặc biệt đến thế".
Ban đầu, Phó Vân Triều cho rằng nguyên nhân đặc biệt này là do người tên Phù Xuyến. Trong miệng Hàn Thanh Nham anh đã nghe rất nhiều chuyện về Phù Xuyến và Lục Dư, mặc dù không ai trong số họ đích thân tham gia, nhưng quan hệ giữa Lục Dư với Phù Xuyến phát ra từ miệng Hàn Thanh Nham hẳn là rất tốt. Tốt ở chỗ lúc Lục Dư bần cùng cho cậu một điểm tựa, trước khi chết Phù Xuyến còn vì cậu mà lên kế hoạch chu toàn.
Ví dụ như ngôi nhà nơi Lục Dư đang ở bây giờ được mua bằng tiền của Phù Xuyến.
Và hiện tại rất thích hung trạch Kỳ Sơn là Phù Xuyến đã từng ở đó.
Giống như từ đầu tới cuối đều không liên quan tới vị hôn phu là anh đây.
Phó Vân Triều không rõ ý vị mà xùy một tiếng, đầu lưỡi áp vào hàm răng trên của mình, đè nén sự chiếm hữu vi diệu thuộc về nam nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-nha-ma-tro-thanh-ke-van-nguoi-ghet/3552464/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.