Giọng nói của Lục Dư giống như lưỡi dao sắc bén đâm vào ngực Lục Lịch, rõ ràng là âm thanh trong trẻo và ôn nhu nhưng lại toàn là sự trào phúng giễu cợt trong đó. Nhưng Lục Lịch hiển nhiên không thể quá quan tâm đến chuyện này, da thịt mới mọc trên cánh tay một lần nữa bị giẫm nát trên mặt đất, máu chảy thành sông. Tiếng máu nhỏ giọt xuống dường như đã được khuếch đại vô số lần và rơi vào trong tai.
Trước kia Lục Lịch vô cùng tự kiêu tự mãn về khả năng tái sinh của mình, nhưng bây giờ gã chỉ cảm thấy thống khổ.
Sương đen bao phủ lấy gã dường như đột nhiên mọc ra những cái gai sắc bén, chỉ cần Lục Lịch khẽ nhúc nhích, gai nhọn có thể dễ dàng xuyên qua tất cả các bộ phận trên cơ thể gã, cánh tay còn nguyên vẹn kia, cổ và thậm chí cả mặt đều bị gai nhọn sượt qua, phát ra đau đớn dữ dội.
Đôi mắt gã mở to, thở hổn hển và liên tục lẩm bẩm 'Tôi sai, tôi sai rồi'.
Cuối cùng gã cũng bắt đầu hối hận vì đã khiêu khích Lục Dư.
Lục Dư là một kẻ điên.
Mà cậu ta là một kẻ điên vô cùng mạnh.
Lục Lịch không hề nghi ngờ, chỉ cần Lục Dư có cái ý nghĩ kia, trong nháy mắt sẽ có thể giết chết gã. Nhưng bản thân Lục Dư thì không, cậu đang dùng phương thức đi bước một mà ép khô gã, ánh mắt Lục Lịch dần dần tan rã, gã ôm chặt lấy chân Lục Dư, máu trên người nhỏ giọt lên quần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-nha-ma-tro-thanh-ke-van-nguoi-ghet/3552462/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.