Viện điều dưỡng nằm ở ngoại ô thành phố với phong cảnh tuyệt mỹ, nó thậm chí được bao quanh bởi những ngọn đồi chứa suối nước nóng. Tỷ lệ thuận với điều này, giá tiền phải trả cũng đẹp như vậy.
Tần Trăn Trăn ngồi trên giường, ánh mắt xuyên qua cửa sổ, nhìn bãi cỏ xanh phía xa. Nhiệt độ ở đây mát hơn một chút so với ở trung tâm thành phố, có nhiều cây cối xung quanh, ngay cả khi bạn nằm dài trên thảm cỏ cũng không bị nắng nướng đến chín vàng. Đứa trẻ mặc đồ trắng trông chỉ mới bảy, tám tuổi đang vui vẻ lăn lộn trên mặt đất, quần áo của nó đã sớm phủ đầy những cọng cỏ.
Cách đó không xa, ba mẹ cậu nhóc đứng nói chuyện. Khi ánh mắt rơi vào đứa trẻ, không có ý trách cứ, mà chứa trong đó là tình yêu thương cao cả.
Phía sau Tần Trăn Trăn là một người phụ nữ trông giống y tá, sau khi nhận thấy ánh mắt của Tần Trăn Trăn, cô chậm rãi giải thích: "Đứa trẻ đó mắc một căn bệnh lạ, thường đau đến cả người run rẩy. Khi cậu nhóc đó không đau, thì không khác gì một người bình thường. Ba mẹ đứa trẻ nói rằng họ muốn bé ấy tận hưởng tuổi thơ của đứa trẻ nên có khi bản thân không đau đớn."
Y tá bước lên phía trước, đi tới sau lưng Tần Trăn Trăn hỏi với vẻ tò mò: "Cô Tần, trước đây con cô có như thế này không?"
"Không". Giọng nói của Tần Trăn Trăn nghẹn ngào, ánh mắt không tập trung, bà mím môi thành thật nói: "Tính cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-nha-ma-tro-thanh-ke-van-nguoi-ghet/3552458/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.