Mấy nhân viên an ninh bệnh viện đang đợi bên ngoài phòng giám sát nhìn nhau, một người trong đó hạ thấp giọng hỏi người phụ trách, vì sợ trong phòng giám sát sẽ nghe thấy nên nhỏ giọng hơn một chút: "Anh Chu, sao Lục đại thiếu này còn chưa ra?"
Nếu có chuyện gì xảy ra, họ phải chịu trách nhiệm!
Nghe vậy, người phụ trách chỉ liếc nhìn hắn, bất lực lắc đầu: "Tôi lúc trước có dịp quen biết với Lục đại thiếu, người kia là vị thừa kế tập đoàn hào môn, hắn sẽ không làm loạn loại chuyện như vậy đâu. Có lẽ hắn không tìm thấy em trai mình thôi. "
"Ôi, tôi cũng biết hắn. Hắn còn có một người em trai lớn lên từ đám ăn mày". Nhân viên khẽ lẩm bẩm: "Nói không ngoa, đứa trẻ đấy lớn lên trong đám ăn mày ấy mà còn rất đẹp trai nha, khi con gái tôi cho tôi xem ảnh, tôi còn nghĩ cậu nhóc đó là hoàng tử nhỏ ở đâu cơ."
Trong lúc nói chuyện, phòng giám sát vốn yên tĩnh như không có ai, đột nhiên vang lên âm thanh của chiếc ghế đẩy ma sát với mặt đất, nhân viên và người phụ trách lập tức ngậm miệng lại, đợi vài giây thì cửa mới mở ra, người đàn ông vẫn bình tĩnh khi bước vào đột nhiên giống như cây trúc bị bẻ gãy mà rũ xuống.
Giờ phút này, Lục Tiêu chỉ có thể miêu tả bằng từ suy sút để hình dung. Sắc mặt hắn tái nhợt, máu dưới mắt càng lúc càng dày, đôi môi mỏng hé mở mấy lần, cả người toát ra khí tức hờ hững, vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-nha-ma-tro-thanh-ke-van-nguoi-ghet/3552446/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.