Thiên hạ chỉ biết Kỳ Sơn có một ngôi nhà ma nhưng hoàn toàn không biết rằng ngôi nhà ma này cũng là một ngôi nhà cổ, một thân cũ nát trải qua vô số lần gió tuyết, hư hại rồi lại tu sửa. Cuối cùng nằm dưới sự che chở của vô số cây cối ở Kỳ Sơn mấy ngàn năm.
Bên trong tòa nhà từng có người sống, từ người có thân phận cao quý của hoàng gia cho đến ăn mày không có chỗ nương thân, bọn họ để lại rất nhiều thứ, tất cả đều bị Lục Dư giữ.
Ví dụ như nhà giàu Kha Dư Minh trước đó, Kha Dư Minh kết hôn với vợ nhiều năm, do người vợ yếu ớt bệnh tật nên cuối cùng không thể có con. Trước khi qua đời cố ý đổi toàn bộ tài sản có thể dùng thành vàng bạc đá quý đưa cho Lục Dư.
Dù cho Lục Dư đã nói với ông rằng, chính cậu cũng không biết khi nào mình mới có thực thể.
Kha Dư Minh bật cười, xoa xoa con sóc nhỏ chạy ra từ trong rừng: "Cho nên mới để lại cho cậu chút hàng cứng, tiền bạc gì đó không để lại nhiều, lỡ mà cậu có thực thể thì cũng đã là chuyện của mấy trăm năm sau rồi nên không dùng tới được, có để lại thì chúng chỉ là đống giấy vô dụng mà thôi."
Đến cả Phù Xuyến cũng để lại cho cậu không ít của cải.
Tỉnh lại từ trong hồi ức, Lục Dư nhắm mắt, lặp lại một lần nữa: "Tranh cổ, vàng bạc, bảo vật, anh có thể chọn tùy ý."
Dương Chương: "..."
Nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-nha-ma-tro-thanh-ke-van-nguoi-ghet/2717681/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.