Ọe…khụ, khụ…”
Đường Cẩn Du nôn khan như muốn chết đi sống lại, nàng chống hai tay trên bồn rửa mặt, mồ hôi lạnh ướt đẫm trên trán, ánh mắt rối loạn nhìn lung tung.
Thật buồn nôn.
Kí ức tái hiện lại từng từ từng chữ rõ mồn một vừa nãy, Đường Cẩn Du không biết xung quanh mình cư nhiên lại có một tên điên như vậy.
Biếи ŧɦái!
Nàng sợ không phải vì người nọ đột nhiên gửi tin nhắn đến.
Nàng sợ, chính là mặc dù cách qua một lớp màn hình, vẫn cảm nhận rõ ràng tình yêu của đối phương có bao nhiêu cuồng nhiệt cùng chấp nhất, điên loạn như vậy, không khỏi khiến người khác sợ hãi.
Điên loạn như vậy, chứng minh rằng, những tấm ảnh kia chỉ là khởi đầu.
Sau đó, còn có thể thế nào nữa.
Bám đuôi? Đột nhập vô nhà?
Đường Cẩn Du thật không dám nghĩ tiếp. Nàng mệt mỏi xốc nước lạnh lên mặt, ẩn ẩn cảm giác không an toàn xen lẫn khó chịu khi bị rình rập từ bất cứ ngõ ngách nào. Hàng trăm tế bào nơ ron thần kinh điên cuồng gào thét, Đường Cẩn Du cắn môi đến trắng bệch.
Khi quay lại lớp, nàng đem những tấm ảnh kia làm chứng cớ cho giáo viên chủ nhiệm với hi vọng muốn cầu sự giúp đỡ. Thế nhưng nàng cũng tự biết tia hi vọng này có bao nhiêu nhỏ nhoi, các thầy cô luôn bận rộn công việc, làm sao có thể để tâm tới chuyện cá nhân của duy nhất một học sinh. Mà thậm chí chuyện đó, dường như đối với họ vô cùng bình thường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ngung-truy-toi-lien-bi-nu-than-cam-tu/3430200/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.