Cổ họng Tiêu Tịch Nhan nhất thời khô rát, trà cũng khó uống. Nàng run rẩy hít một hơi để giữ cho mình không mất bình tĩnh.
"Nguyệt Nhi, tại sao lệnh huynh lại nói điều này?"
Giang Nguyệt chống cằm: "Ta cũng không biết, ca ca chỉ là nói là trực giác. Hắn nghiên cứu qua Âm Dương tiên tri, biết được một ít chuyện huyền học."
Tảng đá lớn trong lòng Tiêu Tịch Nhan cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Hắn đúng là đã từng thích nàng, nhưng... ở kiếp trước.
Giang Nguyệt bổ sung: "Nhưng ca ca cùng điện hạ vẫn thường xuyên liên lạc, cũng có thể là hắn ngoài ý muốn quan sát được cái gì."
"Nhan Nhan, chẳng lẽ cô không thích vị điện hạ kia sao?"
Đương nhiên là thích.
Nhưng ở đời này, Tiêu Tịch Nhan chỉ có thể thu thập tất cả những thứ mình yêu thích cẩn thận giấu đi.
Nàng quá yếu ớt. Một khi tình yêu giữa hai người lộ ra sẽ giống như một đứa trẻ ôm vàng giữa đô thành tấp nập, chỉ dẫn đến những tai họa mà nàng không thể gánh nổi.
Nàng là một bông hoa héo tàn khi mặt trời mọc.
Thà rằng chưa từng cảm nhận được hơi ấm của ánh mặt trời trong cuộc đời cũng không muốn ánh nắng vàng ấy qua đi chỉ trong chốc lát, nửa đời còn lại trở nên hoang tàn.
Tiêu Tịch Nhan lắc đầu, cười nhẹ: "Không phải, chỉ là ta cảm thấy ngạc nhiên thôi."
"Nhiếp Chính Vương điện hạ chiến công hiển hách, lại oai hùng bất phàm. Mà ta chẳng qua chỉ là một cây liễu, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-my-nhan-yeu-ot-bi-bat-di/3490710/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.