Đây là ngày thứ ba sau khi Lâm Nguyên tỉnh lại.
Ngoài bác sĩ và y tá, cậu chỉ nhìn thấy người quản gia.
Người quản gia mặc bộ vest của một quý ông, chải đầu tỉ mỉ và đưa cho cậu một tờ giấy báo danh và giấy chứng nhận đăng ký sinh viên.
Trận tuyết đầu tiên của mùa đông từ trên trời rơi xuống.
Lâm Nguyên ngồi trên giường bệnh, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt gầy gò xanh xao phản chiếu qua cửa sổ, suýt chút nữa không nhận ra là chính mình.
Quản gia mặc đồ đen đứng bên cạnh giường, không có thêm lời nào thẳng thừng nói: "Nguyên thiếu gia, đây là giấy nhập học mà lúc trước tiên sinh giao phó giúp cậu, trường học cũng đã sắp xếp xong xuôi. Vốn là chuẩn bị cho năm học tới, tôi thấy trong khoảng thời gian này ngài cũng không có việc gì bệnh viện cũng không phải một nơi tốt vì vậy tôi liền tự quyết định đem thời gian nhập học sớm hơn, để ngài giải sầu."
Trong ba ngày, tổng cộng 72 giờ 4320 phút, không ai nói cho Lâm Nguyên biết chuyện gì đã xảy ra với Viêm Đình, hắn thế nào và đang ở đâu.
Cho dù cậu có hỏi ai, họ cũng đều im lặng.
Đây là lần đầu tiên sau ba ngày cậu nghe thấy những lời về Viêm Đình từ miệng người khác.
Lâm Nguyên mí mắt mỏng khẽ rũ xuống, nhìn thẻ sinh viên màu đỏ trong tay quản gia, cảm thấy không quen với tấm ảnh chụp chính mình dán trên đó.
Khi đó, cậu tràn dầy sức sống khuôn mặt tròn tròn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-mang-thai-toi-duoc-nguoi-giau-co-va-quyen-luc-cung-chieu/1983066/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.