Nghĩ đến điểm tốt, ít nhất thì hiện tại bọn họ cũng đã đạt được năm ngày tự do ăn táo.
Đến khi trung tâm mua sắm mở khóa hoàn toàn, những ngày tháng tươi đẹp còn xa sao? Quý Thiên Nhu nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lúc hừng đông, nàng gọi hai đứa nhỏ dậy, rửa mặt ăn no sau đó bọn họ trở lại sườn núi phía bắc.
Lúc ấy đoàn người ở phía bắc đang thu xếp đồ đạc chuẩn bị xuất phát.
Lăng Hàm nhìn thấy Quý Thiên Nhu trở về, vui mừng nói: “Quý nương tử, không phải ngươi nói về phía sườn nam tìm người trong thôn sao?”
Quý Nhụy chạy đi tim Lăng Chi Dao, hai tiểu cô nương ghé sát vào nhau nói mấy câu, sau đó vui vẻ nắm tay xoay mấy vòng.
“Sườn núi phía nam có lẽ đã gặp phải đám mã tặc, không còn một ai sống sót.” Quý Thiên Nhu cũng không nhiều lời, “Làm thế nào mới có thể gia nhập đội ngũ của các ngươi vậy?”
Sắc mặt Lăng Hàm biến đổi, “Mã tặc cũng đuổi tới phía nam rồi sao?”
Thế gian càng hỗn loạn, Mã tặc càng hoành hành.
Muốn nói sau nạn đói này còn có thể sống tốt, ngoại trừ đám công tử quý tộc, còn lại đều là Mã tặc.
Nhưng hiện giờ Mã tặc cũng đi về phía nam, vậy thì tình hình ở phía bắc nghiêm trọng như thế nào chứ?
“Ta phải báo việc này cho trưởng thôn.”
“Quý nương tử, ngươi cũng đi theo ta đi.”
Lăng Hàm dẫn Quý Thiên Nhu đi đến trước mặt tiểu lão đầu đứng trước đoàn người, nói ra chuyện Mã tặc, trưởng thôn sờ con chó săn to ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-mang-dan-con-chay-nan-toi-mang-ca-thon-lam-giau/3858536/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.