Lăng Hàm nhìn về phía Quý Thâm, Quý Nhụy, “Quý nương tử một mình mang theo hai đứa nhỏ sao? Thời thế giờ tốt hơn hết là không nên đi một mình, nếu Quý nương tử không ngại, có thể lập đội đồng hành với chúng ta.”
“Nhiều người, sẽ an toàn hơn một chút.”
Nữ tử xinh đẹp không biết quay lại từ lúc nào, nghe Quý Thâm nói lời này trên mặt tỏ vẻ phẫn nộ: “Ta khinh! Mỗi người ra nhập vào bọn phải nộp một cái bánh rau, bọn họ có thể có bánh rau sao? Lăng Hàm, ngươi đừng có giả làm người tốt! Dù sao ta cũng không bỏ bánh rau đâu!”
Lời này khó nghe quá đi.
Lăng Hàm trừng mắt nhìn nữ tử xinh đẹp, “Mạnh Tiểu Nghệ, đây là ân nhân của A Dao!”
Bánh rau thì Quý Thiên Nhu không có, nhưng khoai lang sấy thì có rất nhiều.
Ba người họ có nửa bao gạo trong căn lều nhỏ ở sườn nam.
Dù không giống nhau nhưng chắc chắn tốt hơn là bánh rau.
Hơn nữa muốn đi cùng nhau, chi bằng đi theo đội ngũ chạy nạn phía sườn nam.
Đây là đội ngũ liên hợp mọi người trong thôn mà nguyên chủ thân cận, số lượng người cũng không ít hơn số lượng Quý Thiên Nhu đếm được ở bên sườn bắc.
Quý Thiên Nhu dẫn hai đứa nhỏ đi về phía sườn nam.
Qua đỉnh núi, là có thể đến sườn nam.
Quý Nhụy rất mạnh, leo núi với QUý Thiên Nhu cũng không vừa, Quý Thâm còn cần Quý Nhụy kéo mới có thể miễn cưỡng lên sườn núi.
Hai đứa nhỏ vừa lên đã bị Quý Thiên Nhu dùng tay che tầm nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-mang-dan-con-chay-nan-toi-mang-ca-thon-lam-giau/3858531/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.