Lớp trưởng đỡ tôi vào trong phòng WC. Tôi mở vòi nước, rửa vết máu dính trên mặt và tay.
Nhưng máu tươi từ lỗ mũi vẫn không ngừng chảy ra, không ngừng lại được.
Chỉ sau giây lát, bồn rửa tay đã dính đầy máu, trông chẳng khác nào hiện trường của một vụ giết người.
“Cậu đã bị thế thì còn uống nhiều rượu để làm gì cơ chứ?” Lớp trưởng khóc nức nở, kích động lo lắng đứng cạnh tôi, tay chân không biết đặt đâu cho phải.
“Không sao đâu.” Nước lạnh và cơn đau dần biến mất khiến đầu óc tôi thanh tỉnh hơn, tôi cười mỉm, an ủi cậu ấy, “Tớ đã uống thuốc thôi. Sẽ khỏi nhanh thôi.”
Lớp trưởng nhìn tôi, vành mắt đỏ ửng, nước mắt như trực trào ra.
Tôi không muốn chỉ trong một ngày mà đã khiến cho một cô gái phải khóc tới tận hai lần.
Tôi vụng về dỗ dành, “Đừng khóc nữa…Không có gì đâu mà…”
Lớp trưởng nghẹn ngào, “Bệnh nghiêm trọng như thế, vì sao cậu không đi khám bệnh đi, lại còn uống rượu. Cậu…Cậu rốt cuộc có biết chăn sóc bản thân không thế hả?”
Nhìn bộ dạng khổ sở của lớp trưởng, tôi mím môi, nói dối một câu, “Vừa rồi là tớ uống say nên nói lung tung đấy. Tớ thì có thể mắc bệnh nghiêm trọng gì được cơ chứ? Mấy chuyện như đột nhiên bệnh nan y đó cũng chỉ có thể xuất hiện trong mấy phim truyền hình cẩu huyết mà thôi.”
Lớp trưởng ngừng khóc, thút thít ngẩng mặt lên, mắt tròn xoe nhìn tôi, “Thật à?”
Tôi làm bộ bật cười, gõ vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-mac-benh-nan-y/2407153/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.