Bữa tối, mọi người cùng ngồi ăn chung.
Đào Nhiên và Diệp Trăn ngồi chung một chỗ, ngồi giữa hai người là bảo bối Tiểu Thiên.
Tiểu gia hỏa hôm nay chơi cả ngày mà giờ này tinh lực vẫn dồi dào, nói vài chuyện trẻ con với Mao Mao.
"Đây, ăn nhiều một chút." Đào Nhiên lấy đũa chung gắp cho tiểu gia hỏa cái đùi gà.
"Cảm ơn mẹ Nhiên Nhiên." Tiểu Thiên ngẩng đầu vui vẻ cười.
Đào Nhiên xoa xoa đầu bé, sau đó cũng gắp cho Diệp Trăn một cái: "Mẹ Diệp cũng ăn nhiều chút."
Tay Diệp Trăn hơi khựng lại, liếc nhìn nàng.
Đào Nhiên cười với cô.
Đáy mắt Diệp Trăn xẹt qua tia phức tạp, sau đó cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Phạm Giai ngồi đối diện họ, vừa ẩn nhẫn chăm sóc Mao Mao nghịch ngợm, vừa lén nhìn Diệp Trăn và Đào Nhiên, thấy Đào Nhiên gắp thức ăn cho Diệp Trăn, ả cắn răng, cụp mắt, che đậy sự tàn khốc lóe qua.
Diệp Trăn cảm ứng được nhìn ả một cái.
Buổi tối, tổ sản xuất đương nhiên không thật sự để cho đôi vợ vợ ngủ chung giường, ngoại trừ Đường Văn Khê và Khương Nghi Tuyết là vợ vợ thật sự thì được loại trừ, còn lại ba đôi đều được chuẩn bị sẵn hai chiếc giường. Như vậy không chỉ để các minh tinh thoải mái, còn khiến cho các fan của họ cũng an tâm.
Sau năm ngày, đây là ngày cuối bọn họ ở lại làng ven sông này.
Trùng hợp lại là ngày trong thôn tổ chức đua thuyền rồng.
Đường Văn Khê vừa nghe đến đua thuyền liền hoan hô: "Cái này thú vị nha!"
Đám trẻ con không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-voi-nu-than/458011/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.