Tô Nam khẽ cong môi, như vô tình rút tay về:
“Không đau nữa đâu.”
Cô nhìn Thương Khiêm, gương mặt còn vương chút tức giận, trong lòng cô cũng chẳng còn vướng bận gì.
Mike đã nhắc nhở cô rồi, người như Thương Khiêm, sắc sảo như vậy, không biết bao nhiêu người từng nhào tới, ngoài người vợ đã qua đời của anh, những chuyện khác cô hoàn toàn không hay biết, sao cô lại có thể xem anh như một tờ giấy trắng chứ? Cô kịp thời quay về thế giới của mình, dứt khoát gọn gàng, trước giờ chưa từng dây dưa.
Thương Khiêm ung dung đặt đồ xuống, trước mặt Tô Nam, anh cũng không tiện đ.á.n.h trẻ con, lại còn phải giữ nụ cười lịch thiệp, chỉ là nụ cười ấy, không hề có chút ấm áp nào.
Anh thu ánh mắt lại, nhìn Tô Nam, kiên nhẫn giải thích:
“Không phải như em nghĩ đâu. Ở Mỹ, bác sĩ gia đình của tôi rất lười, nên tôi chỉ có thể tự học kiến thức sơ cứu.”
Tô Nam mỉm cười nhạt, thái độ rõ ràng đã khách sáo hơn vài phần:
“Thật sự không sao, hết đau rồi. Thuốc này rất tốt.”
Thương Khiêm khựng lại, dường như có chút hụt hẫng, cúi đầu một chút, khi ngẩng lên, vẻ ôn hòa điềm đạm nơi chân mày đã trở lại.
Anh như không có chuyện gì, cầm tuýp t.h.u.ố.c lên:
“Lát nữa tôi lấy cho em một tuýp mới.”
“Xem ra Thương tổng chuẩn bị rất đầy đủ?”
“Có trẻ con ở đây, mấy chuyện này càng không thể lơ là.”
Nói rồi, anh liếc nhìn Mike đầy ẩn ý.
Mike lè lưỡi, vội núp ra sau lưng Tô Nam.
Không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-khoi-tai-san-hang-ty/5262208/chuong-533.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.