Ánh mắt Phó Dạ Xuyên thoáng qua một tia khinh miệt và lãnh đạm. Hồng Ý Hoan không hề bỏ lỡ bất kỳ cảm xúc nào trên gương mặt hắn, ngay lập tức cô ta cảm thấy trái tim như bị đ.â.m một nhát, đau đến co thắt.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía cô ta.
"Cô bị Tô thị sa thải, nguyên nhân chắc cô tự rõ. Phó thị sẽ không nhận một nhân viên ngay cả kỳ thực tập cũng không vượt qua nổi, hơn nữa, thứ cho tôi nói thẳng, đừng tự đem mình ra so sánh với Tô Nam, các người vốn dĩ không cùng một đẳng cấp."
Một người ở trên trời, một kẻ dưới đất, có gì để so sánh? Lời nói quá đỗi trực diện, hoàn toàn không thèm quan tâm đến lòng tự trọng của Hồng Ý Hoan có bị tổn thương hay không, sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Đến cả Trần Miễn cũng có chút cảm thấy tội nghiệp cho cô ta, nhưng điều bất ngờ là Hồng Ý Hoan không hề rời đi. Cô ta đứng đó, nhìn Phó Dạ Xuyên bằng ánh mắt ai oán, đáng thương, ngón tay siết c.h.ặ.t lấy nhau.
"Nhưng Phó lão gia nói Tô tiểu thư quá mạnh mẽ. Anh vì cô ta mà đưa Phó tiểu thư đi, rồi lại đưa Phó phu nhân đi, cô ta ở bên cạnh anh chỉ khiến nhà họ Phó gà ch.ó không yên. Anh… anh thật sự không cân nhắc chút hậu quả nào sao?"
Trần Miễn đứng bên cạnh run cầm cập, mồ hôi lạnh sắp chảy ròng ròng.
Tâm trạng tốt của Phó Dạ Xuyên hoàn toàn bị Hồng Ý Hoan phá hỏng, sự nặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-khoi-tai-san-hang-ty/5257058/chuong-527.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.