Trần Miễn sững người một chút, đáp lại một tiếng rồi nhân cơ hội rời khỏi văn phòng.
Anh thở phào một hơi thật dài, như thể vừa được sống lại một lần nữa.
Phó Dạ Xuyên suy nghĩ một lát, rồi gọi điện cho Ngô Đồ Đồ.
Hắn không thể ngồi yên chờ c.h.ế.t, càng không thể nhận thua, nhất là không thể để tên khốn Thương Khiêm kia thừa cơ chen vào!
“Phó… Phó tổng, tôi đang thu dọn đồ đạc rồi…”
Ngô Đồ Đồ run rẩy lên tiếng.
Vừa rồi Khúc Tình đột ngột đến, chỉ tay năm ngón mắng c.h.ử.i anh ta một trận, khiến anh ta suýt phát điên.
Đặc biệt là bà ta còn muốn vứt hết những đồ đạc Tô Nam chưa kịp mang đi. Ngô Đồ Đồ nào dám để bà ta ném, nếu không Phó Dạ Xuyên thật sự sẽ phát điên mất.
Anh ta ngăn Khúc Tình lại, kết quả bà ta bắt anh ta thu dọn đồ rồi cút đi.
Ngô Đồ Đồ tự biết dạo này mình không giúp được gì trong việc kéo Tô Nam quay lại, trong lòng áy náy, nghĩ rằng Phó Dạ Xuyên chắc chắn sẽ không giữ mình nữa.
Cuộc điện thoại này anh ta nghe mà nơm nớp lo sợ.
Không bị g.i.ế.c đã là may rồi!
Giọng Phó Dạ Xuyên lạnh lẽo, hơi khàn:
“Tô Nam thích uống yến chưng do anh nấu, nấu xong mang sang cho cô ấy… Thôi, để tôi tự mang.”
Ngô Đồ Đồ sững lại một giây, rồi lập tức hiểu ra.
“Vâng, Phó tổng!”
Chỉ một cuộc điện thoại, anh ta nhận được hai tin: anh được giữ lại rồi! Và Phó Dạ Xuyên chuẩn bị chủ động xuất kích!
Bốn tiếng sau, Phó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-khoi-tai-san-hang-ty/5241628/chuong-513.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.