Đạo diễn: “…”
Mọi người xung quanh: “…”
Mối quan hệ mà họ đã hiểu lầm, vào khoảnh khắc Tô Nam nói ra câu này, coi như được tẩy trắng hoàn toàn!
Đạo diễn kích động, lập tức hét lớn: “Bớt nói nhảm, mau làm lại!”
Hứa Đằng cầu cứu nhìn về phía Tô Nam, nhưng cô thản nhiên ngồi bên cạnh đạo diễn xem náo nhiệt, chăm chú nghiên cứu mấy cái máy móc trước mặt.
Hai lần.
Ba lần.
…
Cảnh nhảy xuống nước của Hứa Đằng, mãi đến lần thứ mười một mới đạt yêu cầu. Cuối cùng lạnh đến mức anh ta thực sự sắp phát điên, đạo diễn vô cùng hài lòng cho anh ta về nghỉ ngơi.
Anh ta lạnh đến run cầm cập, mệt đến mức mắt cũng không mở nổi, thậm chí còn quên cả Tô Nam, không nói hai lời liền rời đi.
Đạo diễn hài lòng thu máy, nhìn Tô Nam nói: “Cô Tô, thật may là có cô.”
Tô Nam cong môi cười: “Đạo diễn, Hứa Đằng vẫn cần rèn luyện. Sau này hễ có cảnh nào quay được thì cứ để anh ta quay, dù sao hậu kỳ cũng có thể cắt, người mới thì phải rèn luyện nhiều, chịu khổ nhiều một chút, đúng không?”
Câu nói này nghe thế nào cũng không giống như đang giúp Hứa Đằng tranh thủ lợi ích.
Đạo diễn tinh ranh, lập tức hiểu ra ý của Tô Nam.
Thì ra tổng giám đốc Tô đợi lâu như vậy, là để nói câu này? Phân định rõ ràng mối quan hệ giữa cô và Hứa Đằng.
Trợ lý của Hứa Đằng đi đến: “Cô Tô, để tài xế đưa cô về nhé?”
Tô Nam gật đầu: “Ba tiếng sau đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-khoi-tai-san-hang-ty/5241626/chuong-511.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.