Tần Du vỗ vai cô.
“Nếu cậu ghét thì cứ dày vò, hành cho Hứa Đằng khổ sở, chọc tức chính chủ. Nếu cậu thích thì cứ mê muội Hứa Đằng, làm chính chủ tức c.h.ế.t. Dù thế nào thì cậu cũng chẳng thiệt!”
Tô Nam bình tĩnh mỉm cười: “Đúng là các cậu tốt với tôi quá nhỉ!”
“Đương nhiên rồi!” Hai người đồng thanh.
Trình Ý ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng: “Toàn làm mấy chuyện chẳng ra sao!”
Tô Nam mắt sáng rực, vui vẻ chen lại gần.
“Trình nhị thiếu gia, cậu có ý kiến gì sao?”
Ví dụ bàn chuyện làm ăn chẳng hạn? Trình Ý lười biếng cười, cầm điện thoại lướt vài cái.
“Em còn tám trăm cân khoai tây chưa bán được, chị có muốn giúp không?”
Tửu Lâu Của Dạ
Tô Nam: “…”
Ninh Triệu Liễu hừ lạnh, “Trình nhị thiếu gia vừa rồi còn muốn tôi, trong lúc tham dự sự kiện thời trang quốc tế ở nước ngoài, giúp cậu ta kéo khách mua nông sản, cậu thấy thế có hợp lý không?”
Trình Ý trừng mắt bất mãn: “Có gì mà không hợp, giới thời trang chẳng lẽ không ăn uống sao?”
Tô Nam thở dài, ngồi một mình, thật sự không biết phải nói gì với mấy người bạn kỳ quái này nữa.
Cô không thể làm ngơ người đàn ông đang ngồi bên cạnh kia, dù không phải Phó Dạ Xuyên, nhưng khí chất giống đến mức khiến cô bị đè nén, thậm chí thở cũng thấy căng thẳng, có lẽ là di chứng để lại.
Ngồi thêm một lúc, Tô Nam định đi ra ngoài hít thở chút không khí, không ngờ cửa ra vào lại bị chặn bởi một đám phóng viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-khoi-tai-san-hang-ty/5218799/chuong-493.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.