Ánh mắt Phó Dạ Xuyên lóe lên một tia vui mừng, sau đó, hắn khẽ thở dài:
“Thôi… sao có thể để em tự tay làm chứ?”
Lời dạy của Ngô Đồ Đồ: lùi một bước, tiến hai bước, hắn quả thật vận dụng quá nhuần nhuyễn.
Tửu Lâu Của Dạ
Tô Nam cau mày, dứt khoát đặt túi đá lên trán hắn.
“Chuyện đơn giản vậy thôi, không sao cả. Anh chịu một chút, đợi bác sĩ tới là được.”
Gương mặt Phó Dạ Xuyên khẽ cứng lại.
“Xong rồi sao?”
Tô Nam gật đầu.
“Xong, tôi có chạm vào anh đâu.”
Chính hắn vừa nói không thích người khác chạm vào.
Phó Dạ Xuyên từ từ nhắm mắt, cạn lời chẳng buồn nói nữa.
Đúng lúc này, điện thoại của Tô Nam đổ chuông.
Khóe mắt Phó Dạ Xuyên liếc qua, nhìn thấy cái tên hiện trên màn hình, là Thương Khiêm.
Tim hắn khẽ giật một cái.
“Khuya thế này rồi, anh ta còn tìm em có chuyện gì?”
Giọng nói đầy chua, chua đến mức hắn tự thấy ê cả răng, ghen, tức, muốn g.i.ế.c người!
Tô Nam thản nhiên mím môi.
“Việc công.”
Cô không định giải thích, không cần thiết, nói rồi cô đứng dậy, định ra ngoài nghe điện thoại.
Phó Dạ Xuyên nhìn cô rời đi, lửa trong mắt cháy bùng mà không thể phát ra tiếng, hắn ghen đến phát điên.
Không nghĩ ngợi, hắn đứng ngay phía sau cánh cửa nghe lén.
Tô Nam bắt máy, lại là Tiểu Mike gọi.
“Chị đẹp ơi, mới vài tiếng không gặp mà em nhớ chị rồi, chị có nhớ em không?”
“Nhớ chứ, nhớ nhiều lắm…”
Giọng cô nhẹ xuống, mềm như tơ, nhưng đối với người đàn ông đang đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-khoi-tai-san-hang-ty/5218796/chuong-490.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.