"Lạc Ái Di, cô đúng là đồ không biết xấu hổ! Cô nghĩ mình là cái thá gì mà dám bước chân vào nơi này?"
Nhìn Đình Uyển đầy ngang ngược nói, Ái Di chỉ im lặng không đáp. Nơi này đông người, cô đi cùng Phó Huyền Thiên coi như đại diện cho bộ mặt Phó gia. Không thể ở đây vì những chuyện nhỏ nhặt này mà cãi nhau với Đình Uyển được.
"Cô câm à? Hay điếc? Trả lời tôi ngay."
Thấy Ái Di làm lơ mình, Đình Uyển liền túm lấy tay cô ra lệnh. Ái Di biết bây giờ mình không nói cho rõ ràng thì Đình Uyển nhất định không buông tha cho cô.
"Đình tiểu thư, tôi không có nghĩa vụ phải trả lời cô."
"Cô..."
Mấy lời này của Ái Di đã chọc tức Đình Uyển. Cô ta liền hất thẳng ly nước trên tay vào mặt Ái Di. Ngay lúc này, đáy mắt Ái Di lóe lên tia sát ý nhưng ngay lập tức biến mất.
"Đình tiểu thư, cô quá đáng rồi đấy. Cô không sợ hành động này của cô sẽ khiến người ta nhìn vào rồi nói cô không được dạy dỗ đàng hoàng sao?"
Ái Di dùng tay lau nước trên mặt rồi nói. Đình Uyển điên lên, cũng chẳng quản nơi đây nhiều người mà giơ tay lên muốn tát Ái Di. Nhưng khi tay cô ta vừa hạ xuống thì bị một bàn tay khác giữ lại.
"Vị tiểu thư này, có gì thì từ từ nói. Không cần thiết phải động tay, động chân như vậy đâu."
Người vừa lên tiếng chính là người đàn ông khi nãy bắt chuyện với Ái Di. Đình Uyển hình như nhận ra anh ta là ai nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thanh-vo-ong-trum/941813/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.