"Thiếu gia, thiếu phu nhân mất tích rồi ạ."
"Mất tích? Sao lại mất tích?"
Phó Huyền Thiên cau mày hỏi. Lúc này, Triệu Thừa Mộ mới đi ra kể rõ mọi chuyện cho anh nghe. Càng nghe, sắc mặt của Phó Huyền Thiên càng kém đi. Ánh mắt anh trở nên rét lạnh khiến Triệu Thừa Mộ không nhịn được mà run lên.
"Triệu Thừa Mộ, tôi mà biết chuyện này do cậu bày ra thì đừng có trách."
Sở dĩ Phó Huyền Thiên nghi ngờ Triệu Thừa Mộ vì mấy ngày nay cậu ta bày ra biết bao nhiêu chuyện khiến anh đau đầu. Bởi vậy lần này Ái Di mất tích anh mới nghĩ đến cậu ta đầu tiên. Bây giờ anh cảnh cáo thằng bạn này một câu, nếu như cậu ta làm thì đừng để mọi chuyện đi quá xa, tránh ảnh hưởng đến tình bạn bao năm nay của hai người họ.
Nói xong, Phó Huyền Thiên liền đi lên lầu. Đợi bóng anh khuất rồi, Triệu Thừa Mộ mới dám thở mạnh.
"Chú Thừa Mộ, ba con nói vậy là sao? Không lẽ chú là người bắt mẹ con đi?"
Nghe Phó Huyền Hy hỏi thế, Triệu Thừa Mộ lập tức lắc đầu phủ nhận.
"Chú có mười lá gan cũng không dám động vào mẹ con. Vả lại chú cũng không có lý do gì để bắt mẹ con cả. Được rồi, chú về đây. Có tin tức của mẹ con nhớ báo cho chú biết đấy."
Nói xong, Triệu Thừa Mộ liền quay về nhà. Căn nhà lúc này chỉ còn mình dì giúp việc. Mẹ cậu ta đến đây vài hôm thì thấy chán nên đã đặt vé máy bay quay về Mỹ rồi. Ba mẹ Triệu đều định cư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thanh-vo-ong-trum/941809/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.