"Tiểu Di, là chị Thư Yên đây. Chị chỉ muốn đến thăm em thôi. Em bảo họ cho chị vào trong đi."
Hai người vệ sĩ bên ngoài nghe vậy thì có lòng tốt nhắc nhở:
"Đây là phòng cách âm. Cô có gào to hơn cũng không ai nghe được đâu. Mời cô về cho."
Lạc Thư Yên nghe vậy thì tức tối bỏ đi. Nhưng điều này không đồng nghĩa với việc cô ta sẽ bỏ cuộc. Một phần là vì Lạc gia đang trên bờ vực sụp đổ, một phần là vì Phó Huyền Thiên - người đứng đầu Phó gia. Nếu cô ta được anh để mắt đến thì sẽ một bước lên mây. Trở thành Phó thiếu phu nhân người người ngưỡng mộ.1
Đồng Mỹ đương nhiên không thể để con gái ngày nào cũng đến bệnh viện trong vô ích nên đã dùng các mối quan hệ của mình để nghe ngóng thời gian mà Phó Huyền Thiên đến thăm Ái Di. Nhưng lần nào cũng bị chệch giờ khiến Lạc Thư Yên đến cọng tóc của Phó Huyền Thiên cũng chưa được nhìn thấy.1
Cho đến buổi chiều hôm ấy, cũng là ngày cuối cùng Ái Di nằm viện. Lạc Thư Yên lại đến phòng bệnh Ái Di thì đụng mặt Phó Huyền Thiên đi ra. Thấy anh, hai mắt cô ta sáng rực lên, miệng thì vội nói:
"Anh Phó, tôi tên Lạc Thư Yên, chị gái của Tiểu Di. Hôm nay đến đây thăm nó. Không biết là có được không?"
Phó Huyền Thiên đương nhiên đã được vệ sĩ báo cáo lại về chuyện có một người phụ nữ tự xưng là chị gái của Ái Di ngày nào cũng lảng vảng đến đây. Từ chuyện hôm bữa Ái Di
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thanh-vo-ong-trum/941803/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.