"Ông già khốn nạn, thả mẹ tôi ra! Mẹ tôi mà bị sao thì tôi đập nát chỗ này của ông!"1
Lạc Khải kinh ngạc ngước lên nhìn. Cách đó không xa, Phó Huyền Hy trên mặt đeo kính đen, một tay chống hông, một tay chỉ vào mặt Lạc Khải nói. 1
"Ông thả mẹ tôi ra!"
Thấy Lạc Khải không nói gì, Phó Huyền Hy liền hét lên. Ông ta đương nhiên không bị một cậu bé như Phó Huyền Hy dọa, lập tức phất tay bảo mấy tên áo đen bắt cậu bé lại.
Nhưng họ còn chưa kịp chạm vào người Phó Huyền Hy thì đã bị một đám người mặc vest đen từ bên ngoài xông vào không chế. Ngay cả Lạc Khải cũng bị họ bắt lại.
"Tiểu thiếu gia, đã khống chế được tất cả người ở đây."
Một người áo đen đi đến chỗ Phó Huyền Hy báo cáo. Nhưng cậu bé chẳng để tâm đến mà chạy như bay đến chỗ Ái Di rồi lo lắng nói:
"Mẹ, Hy Hy nghe lời mẹ gọi người đến cứu mẹ rồi đây. Mẹ có sao không? Sao người mẹ nhiều máu quá. Mẹ đừng làm Hy Hy sợ."
Ái Di mặc dù rất đau nhưng vẫn cố gượng dậy an ủi cậu bé:
"Mẹ không sao..."
Dứt lời, Ái Di liền mất hết sức lực mà ngã xuống ngất xỉu. Phó Huyền Hy luống cuống tay chân vội vã kêu vệ sĩ đưa cô đến bệnh viện. Cậu bé cũng lập tức đi theo đến đó.
Còn Lạc Khải, ban nãy ông ta định lên tiếng thì bị bịt miệng nên chỉ biết ú ớ không nói được gì. Lúc này, khi vệ sĩ của nhà họ Phó rút hết thì có một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thanh-vo-ong-trum/941801/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.