"Ba ơi, con mang mẹ về rồi."
Phó Huyền Thiên nghe vậy liền ngước lên nhìn. Thấy Ái Di, anh không kìm được mà thốt lên:
"Tiểu Kỳ... Là em thật sao?"
Tiểu Kỳ là ai Ái Di vốn không quen, vì thế cô vội vàng phủ nhận:
"Anh nhầm người rồi, tôi không phải Tiểu Kỳ gì cả. Tôi tên Lạc Ái Di."
Phó Huyền Thiên sững người ra một lúc.
Cô ấy đã không còn nữa rồi, anh hi vọng gì chứ. Có lẽ họ chỉ có ngoại hình giống nhau.
Nghĩ vậy, Phó Huyền Thiên khẽ nở một nụ cười đầy miễn cưỡng nói:
"Xin lỗi, tôi nhận nhầm..."
Nói xong, anh cúi xuống xoa đầu con trai giải thích:
"Hy Hy, đây không phải mẹ con."
"Đây rõ ràng là mẹ con mà ba. Hy Hy không nhìn nhầm đâu. Là mẹ, là mẹ..."
Phó Huyền Hi đỏ mắt nói. Trông bộ dạng của cậu bé vô cùng đáng thương.
Phó Huyền Thiên thấy con trai như vậy không biết làm cách nào để dỗ dành. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh làm ba nên việc chăm con cái anh còn rất vụng về.
"Ba, Hy Hy nhớ mẹ... Con nhớ mẹ lắm... Hôm nay thấy mẹ, con rất vui. Con còn nghĩ mẹ sẽ về với con. Nhưng mẹ lại không nhận ra con..."
Phó Huyền Hy vừa nói vừa cố lau đi những giọt nước mắt liên tục tràn ra khóe mi.
Ái Di không đành lòng nhìn cậu bé như vậy nên đã đánh bạo nói:
"Hy Hy ngoan, sao mẹ không nhận ra con chứ. Mẹ cũng nhớ con lắm. Lại đây cho mẹ ôm cái nha."
Phó Huyền Hy nghe vậy thì nửa tin nửa ngờ. Cậu bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-toi-thanh-vo-ong-trum/941796/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.