Ôn Noãn lắng nghe những lời nói điên cuồng này, chỉ ngây ngốc ngồi ở chỗ đó, sắc mặt trắng bệch.
Chân Điềm Điềm hả hê cười: “Nếu như cô không có dáng dấp rất giống Ôn Thanh Lương, cô cho rằng, Đồng Diệu sẽ ở cùng cô sao! Nếu như tôi nói không sai, thì Đồng Diệu còn chưa từng nói qua ‘anh yêu em’ với cô!”
Giống như là kinh sợ, Ôn Noãn thừ người như bị chém hoàn hồn lại, nhìn Chân Điềm Điềm thắng lợi xoay người rời đi, trong lòng một mảnh bi ai.
Đồng Diệu không yêu cô, chưa từng yêu cô, cô chỉ là bóng dáng, chỉ là thế thân! Rất buồn cười, anh đã chết mà cô vẫn yêu anh nhiều năm như vậy!
Thật ra nghĩ kỹ lại một chút, ban đầu vẫn có dấu vết rất nhỏ có thể tìm ra.
Cô nhớ một lần, Đồng Diệu ngoài ý muốn thấy ảnh cô và Ôn Thanh Lương chụp vào mùa hè, ánh mắt anh nhất thời trợn trắng, cô tò mò hỏi: “Sao thế?”
Ánh mắt anh loé lên vài cái, khen: “Không nhìn ra em rất ăn ảnh.” Sau đó anh lại như không có chuyện gì rất tự nhiên hỏi, “Ôi, người bên cạnh em là người nào, hình như không phải ở ký túc xá của em?”
Lúc ấy cô không suy nghĩ nhiều như vậy, đã nói: “Đó là chị gái em.”
“Cô ấy ở đâu?” Anh hỏi rất nóng nảy, thấy cô cau mày không giải thích được, anh lại bình thản ung dung cười, “Ý của anh là, cô ấy học ở đâu?”
“Chị ấy biến mất rất lâu rồi.” Cô buồn buồn trả lời,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-tinh-yeu-am-ap-vao-dem-muon/3157456/chuong-66-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.