Rõ ràng là hắn kêu Yến Tử Tu rời đi, nhưng khi đối phương thật sự đi, tâm tình của hắn so với trước lại càng tệ hơn.
Đi đến bên người đối phương, hắn mở miệng nói.
"Cửa cậu cũng không biết mở."
Yến Tử Tu cũng không thèm để tâm, biết rằng đối phương cố tình bắt lỗi, hắn dứt khoát lựa chọn coi thường.
Hắn không nói lời nào, Cảnh Thiệu Từ cũng không mở cửa, hai người hơn nửa đêm đứng ở sảnh ngoài như hai cọc gỗ.
Qua một hồi lâu, không muốn tiếp tục lãng phí thời gian, Yến Tử Tu nói.
"Mở cửa."
Cho rằng chính mình đã chiến thắng-Cảnh Thiệu Từ đi đến trước cửa, sau khi quét thông tin khuôn mặt hắn, cửa tự động mở ra.
Thời điểm Yến Tử Tu vừa đi ra ngoài, Cảnh Thiệu Từ lạnh lùng nói:
"Việc siêu độ lúc trước, coi như tôi chưa nói gì, dù sao tôi nhìn cậu cũng.."
Lời còn chưa dứt, Yến Tử Tu bỗng chốc xoay người lại, sau đó dùng chân phải đá về phía sau, trực tiếp đem đại môn Cảnh gia đá tung ra, ngay cả khung cửa còn kêu ong ong.
"Khó trách sư phụ ta nói, các ngươi, mấy tên ác bá vô liêm sỉ, chẳng khác gì trứng gà chiên trứng vịt, quả thực hỗn đản."
"Cậu nói gì, ác bá?" Thân là người thừa kế tập đoàn hàng đầu, được mô tả bằng một từ thô lỗ như vậy.
"Bíp bíp bíp!"
Bởi vì cánh cổng bị ngoại lực phá hỏng nghiêm trọng, hệ thống phòng ngự trực tiếp mở ra, sau đó vang lên tiếng chuông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ly-hon-anh-de-ngay-ngay-nhat-rac/2848974/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.