Edit + Beta: Basic Needs
………..
Học phủ Đam Châu.
Tài nguyên của mấy người Khúc Giang Nam và hiệu trưởng đến hết từ Liên minh Học phủ, Học phủ hoặc là do quốc gia cung cấp. Nhưng nếu bảo học sinh Học phủ còn ở trường hơn ba ngày một tuần, thế thì Khúc Giang Nam chỉ lên lớp một ngày một tuần, còn lại toàn là thời gian rảnh rỗi. Nếu đằng ấy bảo cô giáo một mực làm việc ở nhà thế thì sai rồi, cô ấy toàn ở bên ngoài dã ngoại đánh đấm phần lớn thời gian; vốn cô ấy còn dành thời gian cho A Điêu, nhưng hiện tại A Điêu bỏ chạy cho nên cô ấy rảnh hẳn.
Vì nhàn rỗi, không có gì quan trọng hơn việc tăng cường thực lực.
Cho nên cô ấy cũng ở vùng đất hoang dã bên ngoài. Còn đang đánh thông một cái hố đất cấp 6 hẻo lánh nhất ở Đam Châu, chợt hiệu trưởng liên lạc với cô ấy.
“Sao thế?” Khúc Giang Nam vừa đưa ngón tay lèo lái sợi tơ tinh thần điều khiển những linh năng nọ để liên tục công kích, vừa phân tâm nói chuyện cùng với hiệu trưởng.”
“Bên Thanh Châu liên lạc với tôi về chuyện triệu tập lúc trước, Đại Đô đốc dự cảm không ổn nên đã chiêu mộ lớp cao tầng Học phủ.”
Đại Đô đốc Thanh Châu? Đây chính là người lãnh đạo nói một là một, địa vị trong nước Đường Tống không thấp, chưa kể còn trẻ, nào giống với đám già khụ vừa nhìn thôi đã biết được tương lai; không thể đo lường nổi tương lai hắn.
Thế nên rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-linh-khi-tro-lai/3493044/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.