A Điêu diễn cảnh ‘hôn mê’ đến không hề có sơ hở gì, Thôi Nhuận cũng chẳng thèm để ý, nhưng trên mặt gã hiện ra vẻ kinh ngạc và vô cùng khinh miệt.
Loại con kiến này quả nhiên là vô dụng.
Nhưng gã phát hiện người thanh niên võ quan thoạt nhìn chính trực oai hùng dường như rất thống khổ trước ‘thỉnh cầu’ của con kiến này mà.
Phong Đình nói với Thôi Nhuận: “Tuy rằng Linh Môn không thuộc về chúng tôi, nhưng nó thuộc về triều đình, cấp dưới của tôi đã hy sinh rất nhiều mới có thể chiếm được nó từ trong hang ổ của con rết một sừng. Hơn nữa chuyện này tôi đã hội báo với bên phủ Thứ Sử và bên Tư Mã Châu, tôi như thế nào có thể…”
Anh vừa nói xong thì bị một chân của đối phương đá bay.
Phanh!!!
Chiếc kệ bị đánh sập, Thôi Nhuận đứng trên phi hành khí dùng một chân dẫm lên ngực anh.
Do dùng sức, nên Phong Đình hộc ra máu, còn Thôi Nhuận thì lại nhìn xuống từ trên cao, “Mày cho rằng tao cho mày quyền lựa chọn sao?”
“Giết mày, tiểu Linh Môn vẫn sẽ là của tao.”
“Một kẻ hèn, sử Đoàn Luyện của Lăng Thành, vẫn là chức phó, cũng dám uy hiếp tao.”
“Mày cho rằng tên phế vật nhát gan Trần Nhiên kia cứu được mày à?”
Nói xong, dưới chân gã dùng sức, lồng ngực Phong Đình như sắp bị nứt ra, trong miệng cũng không ngừng ói ra máu, ngón tay anh cào ấn trên mặt đất.
Sau khi cậu thanh niên nhìn thấy một màn như vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-linh-khi-tro-lai/1991248/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.