Đám người Chương Trình đều chấn kinh, loại tà pháp này thật sự có thể triệu hoán ra Linh Môn nhân tạo sao?
Nếu là như thế, chẳng phải… Chương Trình theo bản năng liếc nhìn 23 đứa trẻ kia, sau đó lại nhìn sang trận pháp, lúc này gã mới phát hiện trung tâm của trận pháp đã bị A Điêu che đi hơn phân nửa.
Gã không nhớ được hết.
Nhưng có vẻ Linh Môn thật sự sắp mở ra, linh khí này quá mạnh, so với các Linh Môn khác thế nào thì khó mà có thể nói được, nhưng dao động này tuyệt đối còn lớn hơn so với cây đa Linh Môn ở huyện Kỳ Sơn rất nhiều!
Đối với A Điêu mà nói,việc Linh Môn mở ra có phải là chuyện tốt hay không thì không biết, bốn người còn lại và 23 đứa trẻ được dùng làm tế phẩm cung cấp nguồn năng lượng có chết hay không, cô cũng quản không được. Nhưng cô biết chính mình cũng sẽ chết đó, lũ sâu này sắp bò từ bắp chân lên ngũ tạng của cô rồi.
Những người duy nhất được hưởng lợi chỉ có chín giáo đồ của Ngũ Hành Giáo này!
Còn một tích tắc nữa là ‘vòng đại chu thiên’ sẽ hoàn thiện!
A Điêu vội muốn chết, không thể không cắn nát ngón tay phải đang lành lặn của mình, cô dùng cả hai tay đang chảy ròng máu tươi của mình để vẽ bùa cùng lúc… Các ngón di chuyển nhanh hơn để tăng tốc độ vẽ bùa tay, rốt cuộc, ở ngay một phần sáu giây cuối cùng, một ấn ký đạo phù cổ xưa được tạo ra.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-linh-khi-tro-lai/1991241/chuong-22.html