Cô nhớ rõ bên trong sách từng có đề qua, Linh Hạch thường tồn tại trong cơ thể của tu luyện giả cùng ma linh.
Chủng loại ma linh khá đa dạng. Đặc biệt là những sinh vật bị ma hóa thường sẽ trở nên khát máu. Ở thời sơ khai, chúng nó là kẻ thù với con người, không chết không ngừng. Rất nhiều người đều nói rằng, sự biến mất của linh khí thời sơ khai có liên quan đến ma linh.
Bản chất khát máu ma linh cũng là do tham lam linh khí. Do tỷ lệ hấp thụ chuyển hóa linh khí của sinh linh là rất cao, đặc biệt là loài người, ma linh ăn thịt người cũng là vì ham muốn linh khí trong máu thịt. Cũng vậy, một khi chúng nó cảm ứng được Linh Hạch trong cơ thể đồng loại bị lộ ra, chúng sẽ lũ lượt kéo tới như cá sấu ăn xác đồng loại vậy.
Bỏ Linh Hạch xuống là cô có thể bảo mệnh.
Nhưng với một quỷ nghèo như A Điêu thì ngược lại cô còn nắm chặt nó, chẳng nói hai lời chạy ra khỏi hầm.
Không khí lưu thông trong hầm rất thông thuận. Lúc xây hầm vì nghĩ đến vấn đề thể chất của người già, lỗ thoát khí được thông với sân sau nhất định sẽ không nhỏ, giống như cái hầm ở đạo quán kia.
Nơi này hẳn là cũng không khác lắm.
Quả nhiên, A Điêu rất nhanh liền tìm thấy viên đá khóa lỗ thoát khí ngay phía trên bức tường, rất có thể là nó được đặt dựa sát vào vách tường bên ngoài.
A Điêu dùng sức đẩy giá kệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-linh-khi-tro-lai/1991217/chuong-11.html