Trong lãnh thổ của đế quốc Đường Tống, huyện thành Kỳ Sơn tuy là một huyện nhỏ, nhưng dù sao thì bây giờ cũng là thời đại tinh tế. Chính vì thế nên hệ thống kiến trúc nơi đây cũng khá tiên tiến. Đường sá rộng rãi, giao thông đi lại tiện lợi, và giá cả hàng hóa ở địa phương cũng quá đắt đỏ. Chỉ là, đối với quỷ nghèo mà nói thì bọn họ căn bản không có khái niệm gì về ‘giá cả hàng hoá’ cả. Dù nắm tiền bạc trong tay thì cũng chỉ dùng để ứng phó với những nhu cầu thiết yếu mà thôi.
Vừa kéo vali đi trên đường, A Điêu vừa tính toán tất cả tài sản mà mình sở hữu mới phát hiện ra bản thân mình túng thiếu đến cỡ nào.
Cô chỉ còn sót lại 461 tinh tệ.
Nửa năm học phí của học sinh năm cuối ở trường cấp 3 huyện Kỳ Sơn đã là 650 tinh tệ. Do vậy nên cô mới phải mạo hiểm đi hái quả tằm, hi vọng có thể kiếm thêm được một khoản bù vào. Kết quả thì, tiền còn chưa gom đủ, nhà cũng đã không còn. Giờ lại còn phải bỏ tiền ra đi thuê trọ nữa chứ.
Chỉ còn 6 ngày nữa là đến ngày khai giảng rồi.
Cứ thế kéo lê chiếc vali đi khắp huyện thành, cuối cùng cô cũng tìm được một nơi thích hợp nằm trong một con hẻm cũ. Cô mặc cả với bà chủ nhà, tay đang cầm một cái thìa canh. Mãi tới khi cánh gà đang chiên trong nhà bếp sắp cháy sém rồi thì bà mới quyết định chốt cho cô thuê với giá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-linh-khi-tro-lai/1991215/chuong-9.html