Buổi chiều 1 giờ rưỡi, Đường Tam Xuyên dẫn Tần Băng đi trước, đến trà thất đã hẹn trước với Kỳ Vũ Thu.
Hai người theo nhân viên phục vụ đi vào, chọn ghế lô đã được chuẩn bị sẵn. Nhân viên đặt vài đĩa trà bánh lên bàn rồi khép cửa lại.
Tần Băng không nói một lời, tay đặt trên bàn trà, toàn thân toát ra một khí chất suy tư, trầm mặc.
Đường Tam Xuyên vốn điềm tĩnh, thấy bộ dạng ấy của hắn không khỏi thở dài:
— Tiểu tử, sao kế hoạch quay phim không nói một tiếng với ta? Nếu không phải vì tìm được Văn Bân, chắc đến lúc ngươi bắt đầu quay cũng chẳng ai biết chuyện, phải không?
Tần Băng thấp giọng:
— Lão sư, ngài hiểu tình hình của tôi mà. Cuối cùng có thể hoàn thành hay không cũng chưa chắc, tôi không muốn phiền ngài thêm.
Đường Tam Xuyên đặt tách trà sang một bên, giọng có chút không vui:
— Ngươi nói gì vậy? Thêm phiền toái gì chứ! Ngươi là học trò của ta, chuyện này dù sao cũng phải nói trước với ta một tiếng! Hay là, ngươi hiện giờ không xem ta ra gì sao?
— Lão sư, ngài biết tôi ý tứ mà, làm sao có thể không để ngài vào mắt, — Tần Băng cười khổ.
Hắn vốn định không động đến ai, tự mình tìm mấy tân binh hoàn thành bộ phim, coi như thực hiện tâm nguyện riêng. Như vậy, nếu sau này biến mất khỏi giới giải trí cũng chẳng ai biết.
Nếu Đường Tam Xuyên biết chuyện, chắc chắn sẽ không thể ngồi yên nhìn hắn sa sút, thậm chí còn có thể dùng thanh danh và uy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-lao-to-huyen-hoc-xuyen-thanh-phao-hoi-gia-mang-thai/4668441/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.